Kênh vay sinh viên không lãi suất

Chuyện chia tiền ăn của đám bọn sinh viên chúng tôi...

Ngày 08/12/2018

Chia tiền ăn, tiền điện tiền nước có khi cả tiền đồ dùng sinh hoạt chung như bột giặt, kem đánh răng,... cái thời ở chung phòng trong ký túc xá ấy, chẳng chạy đâu cho thoát!
chuyen-chia-tien-an-cua-dam-bon-sinh-vien-chung-toi
Nhớ như in cái câu mà mấy phụ huynh nhà mình hay nói: "Mấy đứa được đi học xa là sướng hơn người ta gấp trăm vạn lần rồi, nên nhớ học hành và sống sao cho đáng cái công người nhà mình bỏ ra đó".
Nghĩ tới chữ sướng mà má nói, thật không biết nên buồn hay vui khi mà cả bọn lúc ấy phải ngồi chi li từng đồng mới đủ bữa cơm, bữa cháo qua ngày.
Thời ấy mà có được việc làm thêm đứa nào cũng mừng, nhưng sau cái sự mừng ấy lại đủ thứ cái phải lo như làm nhiều không học. Có tiền là bắt đầu vung cho việc mua sắm ăn chơi đến lúc cả việc học lẫn việc làm thêm đều không ổn nữa lại phải quay về với cái phòng trọ cùng những bài toán chia tiền ăn đầy kham khổ.
chuyen-chia-tien-an-cua-dam-bon-sinh-vien-chung-toi
Phòng trọ nếu ở chung với nhau, ít nhất thì 3 người mà quá tải luôn là 10 người. Có thể là ký túc xá của trường mình hay nhà trọ lớn mướn rồi dọn về ở chung. Ban đầu chưa quen có thể rụt rè ít nói chứ được dăm bữa nữa tháng quen mặt rồi là "giở thói" chia tiền nhau thôi.
Nhớ thời ấy, tôi ở chung với hai người chị họ đã thấy khó, chứ đừng nói chi mấy đứa bạn tôi phải ở chung gần với chục đứa khác. Phòng tôi ít người nên việc chia nhau tiền ăn là không có, chỉ chia nhau mấy cái tiền cho đồ dùng chung, còn ăn thì mạnh ai nấy lo. Chỉ lâu lâu tổ chức tiệc tùng thì mỗi đứa góp một ít gọi là "có mặt". Khác với phòng 3 đứa con gái, phòng mấy đứa bạn ở ký túc xá Đại học Quốc Gia của tôi mới đáng nói.
Dù quy định của ký túc xá là không cho bày bếp để nấu ăn trong phòng nhưng cả bọn gần chục đứa cứ sắm sửa đủ thứ để có nấu lén. Sinh viên mà, tiết kiệm là quốc sách, nội quy có thể đáng lo nhưng mà no bụng thì vẫn quan trọng hơn cả.
chuyen-chia-tien-an-cua-dam-bon-sinh-vien-chung-toi
Phải nói là đứa nào cũng từng sa lầy như thế khi còn học năm nhất năm hai, nhưng vẫn không thoát khỏi cái "nghèo" mà chỉ sinh viên mới có. Mỗi đứa lúc ấy phải đóng tiền ăn cho một đứa được cả đám tin tưởng nhất, rồi giao luôn nhiệm vụ chi tiêu và phân công nấu ăn trong tuần của mỗi người cho nó luôn.
Nói là chia tiền nấu ăn chung, chứ thật ra đứa nào mà bỏ bữa là mất tiền chứ không nể nang gì cả. Bạn tôi lúc ấy nấu ăn khá là ngon theo nhận xét của đa số các đứa còn lại trong phòng. Thế là nó được ấn định luôn cái chức bếp trưởng nấu trộm. Tôi thì lại ham vui nên hay qua phòng trọ của đám bạn ăn chung, thế là phòng nó lại có thêm một miệng ăn và một khoản tiền chung nhỏ nữa bỏ vào quỹ.
Nói thật chứ, chia tiền nấu ăn như phòng của bạn tôi là trường hợp khá hiếm trong đa số các phòng ở chung trong ký túc xá. Không nói quá chứ, chẳng phải ai cũng đủ văn minh như tụi bạn tôi, vì cái gì mà đụng tới tiền tới miếng cơm là dễ mất tình cảm lắm, nhưng thiết nghĩ cái hay của bọn sinh viên nghèo như tụi tôi lại sống cực kì vui và thoải mái hơn nhiều ấy chứ.
chuyen-chia-tien-an-cua-dam-bon-sinh-vien-chung-toi
Thời sinh viên ấy mà, đủ thứ chuyện để nói. Khó khăn đủ thứ đường không sao kể hết. Ấy vậy mà tôi và cả đám bạn mà tôi xin góp tiền ăn cơm chung lại có thể chia sẻ những gì khó nói nhất cùng nhau.
Nhớ có lần, ký túc xá mất điện đột ngột, cả đám cứ quây quần bên nồi cháo trắng đang sôi, nếu không nhầm thì đó là những ngày cuối tháng cực hình của đa số các sinh viên.
Nồi cháo thay nồi cơm, chai nước tương mằn mặn thay cho món thịt với đồ xào. Thế mà cả bọn lại thấy vui và mong chờ cái nồi cháo đang chín nhừ kia, chắc tại đói quen rồi nên có ăn là mừng chứ chẳng kêu ca gì.
chuyen-chia-tien-an-cua-dam-bon-sinh-vien-chung-toi
Có đứa thì nhà làm nông, đứa khác thì ở với ông bà đã già yếu nên tiền trợ cấp nhà nghèo là nguồn thu chính, kể ra thì cái khổ đã đeo bọn bạn dễ thương của tôi từ nhỏ rồi. Còn tôi thì may mắn hơn một chút, nhà tôi làm nghề biển nên cũng gọi là khá giả. Nhưng thú thật vào tới cái đất Sài Gòn này rồi mới thấy nhà mình cũng chẳng là gì, những lúc như thế nhìn bọn bạn rồi nhìn lên nồi cháo đang tỏa khói thì mắt lại cay cay. Bụng dạ lại nghĩ có khi ở nhà phụ ba má kiếm cơm còn tốt hơn.
chuyen-chia-tien-an-cua-dam-bon-sinh-vien-chung-toi
Chuyện này mỗi lần nhắc lại, cả đám lại thấy rùng mình. Chả là hôm ấy đầu tháng, cả bọn mừng lắm vì có đủ tiền để đóng tiền ăn. Như mọi ngày, cả đám chia nhau đứa đi chợ đứa ở nhà bắt nồi cơm, đứa nào đi học thì cứ học nhưng tan học phải về ăn chứ không bỏ bữa là mất tiền.
Thế mà đúng cái ngày đầu tháng ấy lại có chuyện với cả đám, một đứa trong phòng bị ngất ngay trên lớp học, nghe báo tin về mà cả bọn bỏ hết cơm cá đang nấu dỡ chạy lên phòng y tế của trường. Tôi đang học mà lòng cũng nóng như lửa vì đó là đứa bạn thân của tôi, đứa đã đưa tôi vào cái hội chia nhau tiền ăn này, nếu không có nó chắc đời sinh viên của tôi chắc sẽ "buồn như con chuồn chuồn" vậy.
Cả bọn chạy hết lên phòng ý tế, nhưng lại chẳng thấy cái đứa trong phòng mình đâu. Thế là nghe thêm một tin sét đánh nữa, đứa bạn tôi được chuyển lên bệnh viện quận vì bị Ngộ độc thực phẩm.
Cái ngày hôm ấy hiển nhiên trở thành cột mốc cho cái bọn chia tiền ăn như chúng tôi. Dù đứa bạn tôi đã khỏe lại sau vài ngày nằm viện, nhưng cả đám quyết định không nấu ăn nữa vì sợ có đứa lại giống như thế thì khổ.
Tất cả cũng chỉ vì cái sự học cao lên của cả đám sinh viên nghèo tụi tôi thôi. Vì tiết kiệm mà mua đồ ăn rẻ, có khi phải chờ chợ tan để mua được mấy món hạ giá mà lúc ấy thì đồ ăn đã biến chất rồi còn đâu.
Nhắc mới nhớ, tiền ăn tháng đó của cả đám đều dành hết cho đứa nằm viện để nó chi trả tiền thuốc men. Không nói cũng đủ hiểu cả đám phải húp cháo cả tháng trời, nhưng lòng thì thấy vui lắm, vui một cách lạ lùng luôn ấy!
chuyen-chia-tien-an-cua-dam-bon-sinh-vien-chung-toi
Thật vậy, từ khi gia nhập vào đám ăn chung đến khi không còn ăn chung nữa tôi mới nhận ra, mình đã có nhiều đứa bạn dễ thương đến mức nào. Có đứa tính toán keo đến mức cả đám đã hùa nhau cho nó một trận vì cái tội ki bo quá thể. Nhưng nghĩ lại nếu như không có nó thì chắc gì cả tháng có được đầy đủ các bữa cơm trong ngày.
Còn những đứa chuyên nấu cơm như đứa bạn của tôi thì càng làm tôi phục nó hơn, việc học thì quá trời mà cơm canh lúc nào cũng đầy đủ cho cả phòng, còn những đứa đi chợ và mua đồ dùng cho cả bọn thì càng phải làm mình nể nữa. Cái cách tụi nó trả giá rồi nói ngon ngọt để được mấy cô ngoài chợ thương ơi là thương đã làm tôi ganh tị rất nhiều khi còn là sinh viên.
chuyen-chia-tien-an-cua-dam-bon-sinh-vien-chung-toi
Từ sau vụ ngộ độc kia, cả đám không còn nấu ăn nữa, mỗi đứa cố gắng rút bớt tiền ăn 3 bữa thành 2 rồi thành 1 để có thể ra ngoài ăn chung. Cả bọn cứ như thế thà kiềm bụng lại chứ nhất quyết phải ăn cùng nhau.
Nhưng may mắn, một số quán cơm chay và cơm từ thiện mọc lên như cứu cánh cho cả đám. Không biết sao này khó khăn thế nào hay gặp những kiểu người ra sao. Nhưng những gì đã xảy ra, những gương mặt ám nhau cả 4 năm đại học và cả những hi sinh dành cho nhau nữa vẫn luôn là điều khiến mỗi đứa trong đám tự hào và cố gắng sống tốt hơn.
chuyen-chia-tien-an-cua-dam-bon-sinh-vien-chung-toi
Cái thời sinh viên ấy mà, nếu nói khổ thì hơn cả chữ khổ nhưng chẳng bao giờ phí hoài vì đã sống một cách rất chân thành với nhau, có cơm ăn cơm có cháo ăn cháo. Đứa buồn thì có cả bọn cùng an ủi, đứa bệnh thì cả đám cùng lo rồi sau đó đói chung cũng được. Có thể, ở một kí túc xá khác của những bạn sinh viên khác họ cũng có được những ngày tháng sinh viên đáng nhớ như bọn này nhưng chắc là không khổ như vậy đâu nhỉ.
Còn riêng tôi và cả đồng bọn của tôi đã có một thời sinh viên vui như thế đấy, cái thời chia tiền ăn chung đầy tự hào ấy. Tôi nhớ mãi!
Nguồn: Thegioitre.vn